Cafe sữa

Lâu anh không ra Hà Nội, lâu cô không vào Sài Gòn để nhớ về cái hương vị của café, Hà Nội gọi café nâu, Sài Gòn gọi café sữa đá..anh ngồi đấy quán cũ, một trong những quán anh từng nhìn thật lâu vào mắt cô để cảm nhận về cái hạnh phúc của một người đàn ông từng trải như anh đã nói: anh già rồi không cảm nhận được vị đắng của café nhưng hương vị thì khác..

Em ơi Hà Nội phố

Em ơi Hà Nội phốVới không ít người Hà Nội luôn là nỗi nhớ khôn nguôi trong mỗi chuyến đi xa. Nhớ cảnh yên bình của Hồ Gươm buổi sớm, nhớ mùi hương nồng nàn hoa sữa trên mỗi chặng đường, nhớ những tiếng ve khi đất trời vào hạ, nhớ cả những sắc đào hồng thắm khi đông trở sang xuân.

Mong mẹ về chợ...

Mong mẹ về chợ...Hôm nay, có người đã sử dụng câu này để ví von cái sự mong đợi, trông chờ của mình với mấy cô bé trong phòng, bất chợt khiến mình nhớ về mẹ. Nhớ về khoảng thời gian tuổi thơ ngày lẩu ngày lâu xa lắm rồi...

Ở rể

Đêm nọ, dưới ánh sáng trăng, tôi gặp một cái bóng mờ.

Dưới trăng, từng đường gân thớ thịt của người đàn ông ấy hiện ra. Cái bóng hơi gù xuống khi lượn qua một vòm hoa thiên lý.

Tôi đợi. Trong ánh sáng lõa lồ của vầng trăng đong đưa trước gió. Hắn đến.

Hắn đến. Hắn đến rồi!

… Và tôi chìm vào say đắm…

 

Đăng nhập

Màu thời gian

Không có ảnh

Ai đang xem

Đang có 104 khách và không thành viên đang online